24/02/2017

Quan hệ Việt - Mỹ sẽ ra sao dưới thời Tổng thống Donald Trump?

Nguyn Quc Khi

Hiện nay còn quá sớm để có một nhận định rõ ràng về quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ bởi chính quyền của Tổng thống Donald Trump còn quá mới. Nhưng cũng không phải là quá sớm để bắt đầu theo dõi một cách nghiêm túc quan hệ này.

1. Tiếp xúc đầu tiên giữa Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Tổng thống Trump

Sau gần một tháng cầm quyền, chính quyền của Tổng thống Trump chưa có một chính sách nào rõ ràng đối với Việt Nam và Á Châu và cũng chưa một dấu hiệu cụ thể nào cho thấy quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ xấu đi hay tốt hơn trong bốn năm tới, nhưng chắc chắn nó sẽ thay đổi. Trong lần tiếp xúc đầu tiên giữa Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với Ô. Trump qua cuộc điện đàm nhân dịp ông này vừa đắc cử tổng thống cho nhiệm kỳ 2017-2020, hai nhà lãnh đạo Việt Nam và Hoa Kỳ đã cùng ngỏ ý muốn tăng cường quan hệ mật thiết giữa hai nước. Ô. Trump đã ca ngợi những thành quả mà Việt Nam đã đạt được cũng như những phát triển tích cực của mối liên kết song phương.

Cuộc tiếp xúc đầu tiên này xem ra chỉ là một nghi thức ngoại giao. Chính quyền Trump đã tại chức chỉ được hơn ba tuần. Chúng ta cần một thời gian để biết những thay đổi sắp đến. Tạm thời Ô. Ted Osius sẽ tiếp tục làm đại sứ tại Hà Nội vì ông là một nhà ngoại giao chuyên nghiệp nên đã không phải buộc bị từ chức như những vị đại sứ khác được bổ nhiệm như một chức vụ chính trị (political ambassador / non-career ambassador). Tuy nhiên Ô. Osius đã làm đại sứ ở Việt Nam đã trên hai năm kể từ ngày 16-12-2014. Nay đã đến lúc ông có thể được thuyên chuyển đi nơi khác.

Chống tiêu cực ở Việt Nam: mâu thuẫn ngay ở cái thể chế

Hiện Hữu

Tác giả gửi tới Dân Luận

…vừa phải chống tiêu cực mà vừa phải làm sao cho nội bộ tổ chức không bị nhiễu loạn, không bị ảnh hưởng đến sự ổn định của chế độ, và đây có thể ví như là cục xương mắc ngang họng cho việc chống tham nhũng tại Việt Nam…

Chống tham nhũng và làm sạch sẽ đội ngũ công chức nhà nước là một vấn đề của tất cả các quốc gia trên thế giới, không thể có quốc gia nào tự tuyên bố mình là trong sạch hoàn toàn mà chỉ có thể gia giảm tỷ lệ này đến mức thấp nhất mà nó không trở thành một cục đá tảng to tướng giáng xuống quốc gia đó khiến cho quốc gia bị sa lầy, thất thoát tiền tệ, đè bẹp sự phát triển của đất nước, an sinh xã hội bị nghèo nàn bởi vì tiền bạc quốc gia đã chảy vào “quỹ đen” của quan chức và xin nói một cách không chút áy này đó là đối với vấn đề tham ô nhũng lạm thì hãy cố gắng làm cho những vấn đề này không trở nên là một quốc nạn như Việt Nam hiện nay, Việt Nam đã có biết bao nhiêu Nghị quyết, văn bản của Đảng Cộng sản đưa ra về phòng chống tham nhũng, chấn chỉnh cán bộ, những Nghị quyết đó đã được phát biểu và trích dẫn ra rả nhưng tất cả những mục tiêu được đề ra chỉ là những “hiện thực trên mặt giấy”, đã thế những vị lãnh đạo bao giờ cũng là dùng những từ ngữ rất mạnh khi nói đến vấn đề này như “kiên quyết, quyết liệt, thúc đẩy…” nhưng dường như thực tiễn vẫn thảm hại hơn bao giờ hết, những đại án trong những năm vừa qua điển hình như vụ án Vinashin mà chúng ta biết có một trong số các quan chức đã bị xử phải bồi thường một khoản tiền lên đến 495 tỷ đồng kèm theo 19 năm tù! Như vậy chúng ta đã biết sức “công phá” của các vị cán bộ trong vụ án này là như thế nào!Có thể nói Vinashin là một vụ án gây thất thoát rất lớn cho kinh tế Việt Nam.

Mục tiêu của giáo dục VN là gì?

FB Nhân Tuấn Trương

Mục tiêu của giáo dục VN là gì? Câu hỏi này đặt ra từ vài chục năm nay mà không ai có câu trả lời thỏa đáng. Bởi vì lời nói của các viên chức hữu trách luôn trái ngược với thực tế.

Điều mà người ta biết chắc chắn là mục tiêu “làm giáo dục” của các “cán bộ” (phụ trách về giáo dục), những “nhà hiệu trưởng”... là “làm tiền”. Các vụ “lùm xùm” liên quan đến trường Luật TP HCM hay vụ bà hiệu trưởng Nam Trung Yên trên báo chí hổm rày cho ta thấy thực tế là như vậy. Mặc dầu pháp luật VN (điều 17 Luật Giáo dục) nghiêm cấm mọi hành vi “thương mại hóa” hoạt động giáo dục.

Nếu suy nghĩ sâu xa, nguyên nhân thất bại của giáo dục VN, cũng như sự sụp đổ nhiều phương diện khác của xã hội, như cung cách giao thông, tệ nạn tham nhũng của cán bộ… tất cả đều đến từ việc không “thượng tôn pháp luật”.

Hạ dân cho đến kẻ cầm quyền, không ai có ý thức tôn trọng và thực thi pháp luật. Mà quan trọng hơn hết là người cầm quyền. Thượng bất chánh thì hạ tất loạn. Kẻ cầm quyền không coi pháp luật ra gì thì người dân không có lý do nào để tôn trọng pháp luật.

Thiết chế nào giám sát đảng cầm quyền?

LS Đặng Đình Mạnh

Tình trạng quyền lực quốc gia không bị giám sát từ sau vương triều Nhà Nguyễn đã được Đảng CS thừa kế thừa kế trọn vẹn, ít nhất cho đến lúc này…

clip_image001

Đảng CS Tàu giám sát đảng CS ta? Nguồn: internet

Là một bên trong cuộc chiến Việt Nam, hiến pháp của chính thể VNCH đã quy định tại điều 4 chủ trương loại bỏ chủ nghĩa Cộng sản ra khỏi ngoài vòng pháp luật.

23/02/2017

Người Việt hạnh phúc thứ 4 trên thế giới - không ngoa chút nào!

Phương Thảo

Người dân đã hạnh phúc đến thế thì cần quái những cái quyền không hái ra tiền được làm gì?

clip_image002

Người Việt hạnh phúc thứ 4 trên thế giới - không ngoa chút nào!

Trong cuộc khảo sát của Indochina Research tiến hành ở Việt Nam trong khuôn khổ Điều tra cuối năm 2016 của WIN/Gallup, với 700 người gồm 350 nam và 350 nữ tham gia cuộc khảo sát, đại diện cho gần 94 triệu người Việt thì Việt Nam được xếp hạng thứ 4 về hạnh phúc và thứ 5 về lạc quan kinh tế.

Nhà báo Phạm Chí Dũng khi viết bài “Dân Việt “hạnh phúc và lạc quan kinh tế”?“ đăng trên VOA đã “quá lời” khi cho cho Indochina Research là “một tổ chức chẳng mấy tiếng tăm”. So với các ông khổng lồ trên thế giới. Indochina Research chỉ là một công ty non trẻ, được thành lập từ năm 2014. Đây là một tổ chức cho một người Campuchia đứng đầu và tiến hành các cuộc điều tra nghiên cứu thị trường ở 3 nước Việt - Lào - Campuchia.

Và dĩ nhiên tiếng tăm của công ty này “lẫy lừng” ở khu vực ba quốc gia Đông dương ấy và từ ngày nhờ có kết luận xếp hạng 4 về hạnh phúc và hạng 5 về lạc quan kinh tế mà Indochina Research đã nổi như cồn ở Việt Nam với các bài báo được đăng tới lui trên báo lề phải.

GM Hoàng Đức Oanh và biến cố Song Ngọc: GHCG nói gì về vai trò người tín hữu đối với vấn đề chính trị?

Trần Phong Vũ

Chúng ta thường nghe những từ ngữ “hiệp thông”, “liên đới”, “nâng đỡ”, “sẻ chia”, “an ủi”… gần như hàng ngày trên môi miệng người tín hữu Công giáo, bao gồm giới tu sĩ, linh mục và hàng giáo phẩm. Nhưng những ngôn từ này tuồng như ít khi vượt được ra khỏi phạm trù chữ nghĩa vô tri để chạm tới trái tim làm nảy sinh cảm thức “nhạy bén”, “mủi lòng”, “thương cảm” đến rơi lệ như Chúa Giêsu khi hay tin Nazarô chết, bất chấp lời can ngăn của chị Mát Ta, vội vã tìm đến với bạn Ngài dù ông đã tắt thở bốn ngày.

Đã đành lời cầu nguyện, lòng tin tưởng, cậy trông vào sức mạnh, tâm tình yêu thương vô lượng nơi Thiên Chúa là điều tối cần thiết, không thể thiếu đối với mọi tín hữu. Nhưng nếu chỉ có thế mà không có những hành động cụ thể để cộng tác với Chúa thì chưa đủ. Chính Chúa Kitô đã có lần quở trách những kẻ chỉ biết kêu cầu “Lạy Chúa, Lạy Chúa” tối ngày mà không thực hành Lời Ngài, noi gương Ngài, đấng đã được tiền định đến trong thế gian để thí mạng sống của chính mình làm giá cứu chuộc nhân loại[1].

Vệt nước đỏ, giáo sư Bá và xã hội dân sự

Nguyễn Anh Tuấn

Những ngày qua dư luận Việt Nam xôn xao về một vệt nước đỏ xuất hiện ở khu vực cầu cảng Formosa, Hà Tĩnh. Dễ hiểu cho sự quan tâm này của người dân sau những gì đã xảy ra gần 1 năm qua liên quan đến thảm họa cá chết.

Tuy nhiên, dường như chưa rút được kinh nghiệm gì từ khủng hoảng truyền thông lần trước, giới chức hữu quan lại tiếp tục đưa ra những nhận định bất nhất. Ban đầu họ cho rằng đây là hiện tượng tự nhiên bình thường, sau lại giải thích rằng chất thải hữu cơ từ sinh hoạt của con người mới là nguyên nhân chính.

Giáo sư Lê Huy Bá, chuyên gia độc học môi trường hàng đầu Việt Nam, trong cuộc phỏng vấn với BBC Việt ngữ đã phản đối giải thích của chính quyền thị xã Kỳ Anh về vệt nước đỏ là do “ô nhiễm hữu cơ, do con người sinh hoạt xả thải”.

Cũng trong cuộc phỏng vấn này, Giáo sư Bá tin rằng màu đỏ của vệt nước là do oxit sắt 3 và có hai nguyên nhân khả dĩ nhất cho hiện tượng này. Một là bởi “đất nhiệt đới có mầu đỏ vì chứa nhiều chất sắt, sau khi mưa nước chảy ra biển mang màu đỏ”. Hai là “do sản phẩm của chất xả thải công nghiệp”.

Cám ơn em lòng can đảm

Vũ Đông Hà (Danlambao)

Em đã xuống đường, đồng hành với nhiều bạn khác để phá tan những vòng vây oan nghiệt, để tìm lại những gì đã mất trước khi chúng ta chào đời.

clip_image002

1. Bố mẹ chúng tôi đã đào mồ chôn sâu lòng can đảm từ mùa đông Cải cách ruộng đất, từ những ngày Trần Dần đi không thấy phố thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ. Can đảm đã biến mất trên cuộc đời khi mảnh đất tổ tiên trở thành một phần của hợp tác xã, khi những miếng thịt đã biến mất trong cửa hàng mậu dịch, và hơi thở tự do của Nhân văn Giai phẩm đã vào tù. Từ ấy, chúng tôi ra đời. Sữa mẹ ngọt nhưng luôn có mùi sợ hãi. Sợ hãi! Gia tài lớn nhất để lại cho con. Can đảm? Làm sao chúng tôi mất đi cái chưa bao giờ có, từ thuở lọt lòng cho đến lớn khôn!?

‘Viện Phan Chu Trinh’ có hướng đến tinh thần Phan Chu Trinh?

Phạm Chí Dũng

clip_image002

Nhà văn Nguyên Ngọc phát biểu tại lễ ra mắt Viện Phan Chu Trinh.

Phản ứng thờ ơ

Một hiện tượng “lạ” vừa xảy ra trong buổi giao thời Việt Nam: Viện Phan Chu Trinh mới được thành lập của cựu Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Bình và tác giả Đất nước đứng lên - nhà văn Nguyên Ngọc - đã không nhận được phản ứng tích cực từ giới truyền thông xã hội.

Có một buổi sáng như thế

Hạ Đình Nguyên

Ở Sài Gòn, thành phố lớn nhất nước với hơn 10 triệu dân, ngày 17/2, có một cây nhang và một bó hoa nhỏ được đặt tại Tượng đài Trần Hưng Đạo.

Một thiếu nữ, mặc chiếc áo khoác, thong thả và lặng lẽ bước đến tượng đài.

Không quan tâm đến một số nhân dạng đứng quanh quẩn, cô cởi áo khoác ngoài, lấy ra một bó hoa nhỏ giấu bên trong, rồi trân trọng đặt bó hoa lên nền chân tượng, trước chiếc lư hương đồng, quỳ xuống, và mặc niệm. Sau mấy phút, cô đứng lên, khoác lại áo và lặng lẽ đi.

Trong chiếc lư đồng có duy nhất một cây nhang đang tỏa ra một làn khói mong manh.

Một lúc sau, có một người phụ nữ tuổi trung niên, không mang theo một vật gì, bước vào tượng đài, đứng mặc niệm mấy phút rồi quay đi.

Cây nhang duy nhất đã cháy gần tàn.

Đó là quang cảnh đơn sơ và có biểu trưng như bức tranh thủy mạc ở chân Tượng đài Trần Hưng Đạo sáng hôm ấy.