26/07/2017

Về đội ngũ Luật sư Toàn Thua

Giáo Luật

Về bài viết dưới đây của Giáo Luật có trên tuần báo Văn Nghệ TP. Hồ Chí Minh số 457, ngày 13-7-2017, BVN không tìm ra nổi lời nào để giới thiệu, chỉ có thể lưu ý bạn đọc rằng các phiên tòa mà Giáo Luật nhắc tới, tiếng là công khai song về cơ bản, ngay cả những người ruột rà, thân thích nhất của các bị cáo cũng không được tham dự.

Để giúp bạn đọc hiểu thêm về "đội ngũ Luật sư Toàn Thua", BVN đăng kèm luôn luận cứ bào chữa của Luật sư Hà Huy Sơn cho bà Trần Thị Nga tại phiên tòa hình sự sơ thẩm vừa diễn ra ngày 25-7-2017 tại Tòa án tỉnh Hà Nam.

Bauxite Việt Nam

Mới đây, bình luận trên internet về mức án của bị cáo Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm) vượt khung, lên tới 10 năm tù, dư luận đã đặt vấn đề về vai trò của luật sư trong phiên xử này. Đặc biệt, stt "Hợp tác xã Luật sư Toàn Thua" trên mạng xã hội facebook đã được dư luận chú ý với số lượng người quan tâm lên đến nhiều ngàn cũng như hàng trăm các trang mạng chia sẻ. Vấn đề là các luật sư đã làm gì trong những vụ án như thế này?

Những vấn đề về chủ quyền lãnh thổ giữa Việt Nam và các nước láng giềng

Lê Minh Nghĩa

Ông Lê Minh Nghĩa (1926-2005) người thôn Đại Mão - xã Hoài Thượng - huyện Thuận Thành - tỉnh Bắc Ninh, từng bị bắt vào năm 1967 trong vụ án xét lại - chống Đảng, khi đang là Đại tá, Chánh văn phòng Bộ quốc phòng. Bài viết dưới đây được ông trình bày với tư cách cựu Trưởng ban Biên giới Chính phủ tại "Hội thảo mùa hè về phát triển khu vực châu Á - Thái Bình Dương và tranh chấp biển Đông" diễn ra ở New York - Mỹ trong 2 ngày 15 và 16-7-1998.

Bauxite Việt Nam

Chủ quyền và toàn vẹn lãnh thổ là vấn đề thiêng liêng đối với mỗi dân tộc. Trong đó lãnh thổ và biên giới quốc gia lại là hai yếu tố gắn bó với nhau như hình với bóng do đó pháp luật quốc tế hiện đại và tập quán quốc tế đều thừa nhận tính bất khả xâm phạm của lãnh thổ quốc gia và biên giới quốc gia. Cho đến đầu thế kỉ 20, pháp luật quốc tế vẫn còn thừa nhận việc dùng vũ lực để xâm chiếm một bộ phận hay toàn bộ lãnh thổ của một nước là hợp pháp. Nhưng ngay sau Chiến tranh thế giới thứ haì, Hiến chương Liên hợp quốc được thông qua năm 1945 có điều 2, khoản 4 cấm sử dụng vũ lực chống lại toàn vẹn lãnh thổ của một quốc gia. Cuộc đấu tranh kiên cường, bền bỉ và quyết liệt của các dân tộc thuộc địa sau Chiến tranh thế giới thứ hai mà dân tộc ta là một đội ngũ tiên phong với chiến thắng lẫy lừng Điện Biên Phủ đã dẫn tới nghị quyết cụ thể và đầy đủ hơn của Liên hợp quốc về vấn đề này.

Tập đoàn Dầu khí Việt Nam: Hết "con" rồi đến "cháu" "què cụt"

Vy Vy

Sáng 19-7-2017, khi dẫn đầu Tổ công tác của Thủ tướng Chính phủ tới làm việc với Tập đoàn Dầu khí Việt Nam, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Mai Tiến Dũng nhấn mạnh: "Lãnh đạo Đảng, Nhà nước đặt trọn niềm tin vào Tập đoàn Dầu khí Việt Nam", ấy vậy mà có 7 ngày sau, một tờ báo "lề phải" đã cho đăng bài này.

Lo cho Đảng, Nhà nước quá, Đảng, Nhà nước ơi!

Bauxite Việt Nam

Hàng loạt công ty con thua lỗ khiến Tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) phải "treo" hơn 4.000 tỉ đồng. Nhưng đó chưa phải "bi kịch" tài chính duy nhất của PVN. PVN rơi vào tình cảnh hết "con" rồi đến "cháu" què quặt.

PVN rót lượng vốn khổng lồ vào hệ thống công ty con. Tuy nhiên, nhiều công ty con sau một khoảng thời gian hoạt động đã trở nên "què quặt" khiến PVN hao tốn hàng ngàn tỉ đồng. Không chỉ có vậy, PVN phải chứng kiến "đàn cháu" bi đát không kém "đàn con". Trong đó, Tổng công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC), công ty do PVN nắm hơn 54% vốn có danh sách các công ty con thua lỗ dài dằng dặc.

Quân đội và sự trung thành

Lê Tuấn Huy

Trong 7 điểm tại Kiến nghị về sửa đổi Hiến pháp 1992, nhóm 72 nhân sĩ có "yêu cầu bỏ quy định lực lượng vũ trang phải trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam".

Nhiều bài báo xem việc không giữ quan điểm như dự thảo sửa đổi Hiến pháp[1] là muốn phi chính trị và trung lập hóa quân đội, là phản động, và sẽ khiến suy yếu sức chiến đấu của quân đội[2].

Trong khi đó, ông Nguyễn Trọng Vĩnh nói rằng không đề cập việc phi chính trị hóa quân đội, mà vấn đề là ở chỗ quân đội phải trung thành với Tổ quốc (và Nhân dân) chứ không phải là hiến định quân đội trung thành với Đảng. Ông Bùi Đức Lại cũng cho rằng ai đấy nói "không ghi các lực lượng vũ trang phải trung thành với Đảng là phi chính trị hoá", là đang chụp mũ cả Hồ Chí Minh.

1. Hồ Chí Minh đã nói như thế nào về sự trung thành của quân đội?

Đoạn trích "Quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân, sẵn sàng chiến đấu hi sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc, vì chủ nghĩa xã hội. Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng"[3] được dùng để minh chứng cho dự thảo Hiến pháp. Và nó càng kiên cố với lập luận cho rằng 6 chữ "trung với nước, hiếu với dân" ra đời chỉ trong tình huống đặc biệt, khi Đảng rút vào bí mật, nên Hồ Chí Minh không thể nhắc tới Đảng, còn thì ngay từ khi thành lập Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân, lãnh tụ đã dứt khoát khẳng định vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam đối với quân đội. Thực tế sự kiện lịch sử và bản văn của Hồ Chí Minh, có đúng như vậy không?

Bỏ đảng vì e tội "cõng rắn"!

Hà Sĩ Phu

Đánh giá Hồ Chí Minh trong lịch sử Việt Nam cận-hiện đại là một vấn đề bức bách nhưng đến nay vẫn còn nan giải do có nhiều mảng tối chưa được rọi sáng bằng các tài liệu gốc hoặc khả tín. Mời bạn đọc tham khảo ý kiến của học giả Hà Sĩ Phu, người nung nấu từ nhiều năm nay về vấn đề này nhằm tìm một lời đáp khả dĩ quy tụ được đại bộ phận dân tộc Việt đi nhanh tới tự do, dân chủ và dứt khoát đứng vững trên quan điểm độc lập, tự chủ để xây dựng và phát triển đất nước. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc xa gần.

Bauxite Việt Nam

Một cụ già 92 tuổi từ Hà Nội vào Đà Lạt du lịch, tìm đến thăm tôi. Ông cụ 92 tuổi này là đảng viên (có lẽ cũng từ tiền khởi nghĩa) nói đã tự ý bỏ đảng (không tuyên bố) từ lâu, từ lúc cụ giật mình nhận ra mình đang ở trong đảng của một "thần tượng" cứu nước mà vô tình hóa ra… "cõng rắn cắn gà nhà", hoặc ít ra cũng là "rước rắn vào nhà", thì không có lí do gì một người Việt Nam yêu nước biết trọng danh dự lại còn ở trong đảng của ông ấy nữa! (Chứng tỏ từ lâu đã có những đảng viên nhận thức được như vậy).

25/07/2017

"Khe cửa tuy hẹp nhưng là duy nhất"

Nguyễn Anh Tuấn

Đó là một ý kiến mà nhà hoạt động trẻ tuổi Nguyễn Anh Tuấn đưa ra khi bình luận bài viết "Việt Nam ngừng khoan dầu khí ở Biển Đông" của BBC Tiếng Việt.

Ông Hồ Chí Minh có nói: "Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội". Gì thì gì, tương lai của Việt Nam vẫn sớm thuộc về những người như Nguyễn Anh Tuấn.

Bauxite Việt Nam

Trong bối cảnh hội nhập hôm nay, bất luận lực lượng nào nắm quyền thì hướng phát triển của Việt Nam vẫn là hướng biển, tức hướng đông. Ngay cả Chiến lược kinh tế biển của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đã xác định tới năm 2020 kinh tế biển sẽ góp hơn 50% GDP cả nước, và con số này còn tăng lên nữa theo thời gian.

Kiện CSGT đòi bồi thường hơn 34 tỉ đồng

Ngọc Linh

"Chưa đánh được người mặt đỏ như vang, đánh được người rồi mặt vàng như nghệ". 34 tỉ đồng là món tiền to và nó càng to hơn khi kẻ làm sai phải móc túi riêng ra đền. Tinh thần "thà phá sản còn hơn bị ức hiếp" của ông Trần Văn Hoài thật đáng hoan nghênh!

Bauxite Việt Nam

Giam 3 sà lan trái pháp luật, khiến doanh nghiệp bị thiệt hại 34,4 tỉ đồng, CSGT đường thủy Công an TP. HCM bị doanh nghiệp kiện đòi bồi thường.

Tòa án nhân dân TP. HCM chính thức thụ lý vụ kiện hành chính, giữa nguyên đơn là Công ty TNHH Minh Hằng (có trụ sở ở thị trấn Cần Đước - huyện Cần Đước - tỉnh Long An) và bị đơn là Phòng Cảnh sát giao thông đường thủy Công an TP. HCM.

Việt Nam tụt hậu bao xa so với láng giềng

Tư Hoàng

"Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không?" là câu hỏi của Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại "ngày hội đại đoàn kết toàn dân tộc" diễn ra sáng 13-11-2016 ở thôn Phật Tích thuộc xã Phật Tích - huyện Tiên Du - tỉnh Bắc Ninh.

BVN cho rằng có thể coi bài báo dưới đây là một phần của câu trả lời.

Bauxite Việt Nam

Dân đang nghĩ gì khi thấy quan chức quá giàu?

Công Lý

Bài đăng ngày 23-7-2017 trên Tạp chí điện tử Nhà quản lý thuộc Liên hiệp các hội khoa học & kỹ thuật Việt Nam và Viện Nghiên cứu và Đào tạo về quản lý.

Có cả chục câu hỏi nhưng câu trả lời thì lại để ngỏ. BVN đành đáp thay:

“Có độc mới đủ, có phũ như chó mới giàu”,

Hệt nhau - trên dưới, trước sau - ấy mà.

Bauxite Việt Nam

clip_image002

Cơ ngơi hoành tráng của một quan chức ở Yên Bái. Ảnh: Tuổi Trẻ

Hiện tượng Huỳnh Tấn Vinh

Bùi Công Dụng

Mấy tháng qua, sự kiện băm nát rừng cấm quốc gia đã vấp phải sự phản kháng mạnh mẽ của người Đà Nẵng và dân chúng cả nước. Cuộc đấu tranh ấy được cộng đồng hưởng ứng vì nó nói được khát vọng của người dân, đó là phải bảo vệ môi trường thiên nhiên, môi trường sống của các loài thú hoang dã được ghi trong sách đỏ quốc gia và quốc tế ở rừng đặc dụng Sơn Trà, một khát vọng mà những quan chức và đại gia bất động sản không hề nghĩ tới. Cuộc đấu tranh ấy cho thấy 4 điều thuộc về cảm xúc, một cảm xúc lẫn lộn: vừa thú vị, tự hào, vừa ngọt ngào và cay đắng.

Cuộc đấu tranh ấy đã phản ảnh rõ nét một hiện thực không thể che đậy, cho dù nó rất phũ phàng:

1. Sự tê liệt, mất phương hướng điều hành của chính quyền

Chưa bao giờ đất nước có một sự kiện kỳ lạ là toàn bộ bộ máy công quyền địa phương, không phải quy mô ở cấp xã như Đồng Tâm (Hà Nội), cấp huyện như Diễn Châu (Nghệ An)... bị tê liệt, mà ở đây là cấp tỉnh - thành phố, thành phố Đà Nẵng, bị tê liệt hoàn toàn. Dân chúng không bị mất lòng tin bằng thái độ ồn ào ầm ĩ, bằng thái độ xuống đường biểu tình, bắt giam người thi hành công vụ... như các ví dụ ở cấp xã huyện nêu trên, mà ở trường hợp này, việc mất lòng tin được biểu đạt qua sự đấu trí thông minh, nhẹ nhàng nhưng đầy cay đắng. Cuộc đấu trí thể hiện được sức mạnh trí tuệ của cộng đồng, buộc các cấp chính quyền phải ngậm bồ hòn mà chịu trận. Mà một khi đã thất lý trước công chúng thì chính quyền không còn phương hướng để điều hành công việc một cách gãy gọn. Tính đến nay (6-2017) là gần 4 tháng, vụ việc Sơn Trà được đẩy lên các tầng nấc khác nhau, nhưng ở mỗi nơi, mỗi giai đoạn, mỗi tầng nấc, chính quyền đều bị lúng túng không biết chỉ đạo điều hành thế nào cho phải. Cả một hệ thống chính trị địa phương bị bế tắc hoàn toàn về phương hướng giải quyết, chỉ biết trông đợi vào sự can thiệp của trung ương. Can thiệp vào một sự việc mà chính minh là kẻ đầu têu gây ra, là mầm mống mọi sự việc, nhưng lại không đủ dũng khí để giải quyết sự việc đó.